ĐÂY là một cột mốc cá nhân vô cùng quan trọng đối với tôi, bởi tôi vừa bước vào mùa giải thứ 50 tận tụy đến sân theo dõi Queens Park Rangers — hay QPR.

Tôi vẫn nhớ như in trận bóng đá đầu tiên mình được xem khi còn là một cậu học sinh tiểu học. Trận đấu ấy diễn ra giữa lúc gia đình tôi đang trải qua một bi kịch.

Hôm đó là thứ Bảy, ngày 28 tháng 4 năm 1973. Gia đình tôi dành cả buổi sáng tại Bệnh viện University College ở trung tâm London, nơi người dì Doreen yêu quý của tôi đang được điều trị ung thư giai đoạn cuối. Dì chỉ còn sống được vài tuần nữa.

Khi ấy còn là một cậu bé, tôi hoàn toàn suy sụp. Vì vậy, để giúp tôi khuây khỏa, mẹ đề nghị cả nhà cùng đến Loftus Road vào chiều hôm đó để xem QPR gặp Fulham tại Giải hạng Nhì.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc phấn khích khi lần đầu nhìn thấy mặt sân sau khi cả nhà bước lên những bậc thang của khán đài Ellerslie Road. Thảm cỏ xanh đến khó tin và chúng tôi ngồi rất gần những diễn biến trên sân.

Nói một cách đơn giản, tôi lập tức phải lòng những vòng sọc xanh-trắng kỳ diệu ấy. Tôi ngây người thán phục khi chứng kiến Rangers giành chiến thắng 2-0 nhờ các bàn thắng của Dave Clement và Stanley Bowles.

Đó là trận sân nhà cuối cùng của mùa giải 1972/73 và QPR khi ấy đã chắc suất thăng lên hạng đấu cao nhất. Vì vậy, hàng nghìn cổ động viên phấn khích đã tràn xuống sân ăn mừng khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.

Kỷ niệm mùa giải thứ 50 tôi đến sân xem bóng đá

Đã xem 5.450 trận đấu Đã đến 2.455 sân vận động Mùa giải thứ 50 cổ vũ QPR Hoàn thành hành trình tới đủ 92 sân thuộc hệ thống Football League ngày 31-1-81 Hoàn thành hành trình tới đủ các sân thuộc Scottish League ngày 23-10-82 Hoàn thành hành trình tới đủ các sân thuộc League of Ireland ngày 6-8-12 Đã xem các trận đấu tại 36 quốc gia pic.twitter.com/26dkIeln5W

— Tony Incenzo - mùa bóng đá thứ 50 của tôi (@TonyIncenzo), ngày 3 tháng 8 năm 2022

Tôi cũng là một trong số đó và nhớ mình đã đi tới khu vực 5m50 phía khán đài Loftus Road End để xem xét các cột gôn. Khi tôi vòng những ngón tay ôm lấy cột dọc bên phải, một viên cảnh sát rất cao lớn bước tới và mỉa mai hỏi cậu bé 10 tuổi nhỏ thó là tôi:

“Cháu định kéo sập khung thành hay sao vậy?”

Tôi liền trả lời theo đúng kiểu mọt sách:

“Không ạ, cháu chỉ đang kiểm tra xem cột gôn ở đây có hình elip hay không thôi. Chú có biết các cột gôn ở Hampden Park tại Glasgow có tiết diện hình vuông không?”

Viên cảnh sát bối rối bỏ đi!

Dù sao thì trong chương trình trận đấu hôm đó có một mẫu đăng ký mua vé cả mùa và tất cả thành viên trong gia đình tôi đều quyết định mua vé mùa 1973/74.

Giờ đây, tôi đã trải qua 50 mùa giải với tư cách một cổ động viên. Đó thực sự là một hành trình đầy thăng trầm. Trong suốt quãng thời gian tôi đến Loftus Road, chúng tôi chưa giành được bất kỳ danh hiệu cấp quốc gia nào.

Nhưng tôi không bận tâm về điều đó. Tôi chỉ vô cùng tự hào khi được cổ vũ đội bóng địa phương ở khu NW11 của London, nơi tôi lớn lên.

Queens Park Rangers thực hiện rất nhiều hoạt động tuyệt vời cho cộng đồng xung quanh, tôi đã có được những người bạn gắn bó suốt đời và cảm thấy mình là một phần của đại gia đình. Ba cựu cầu thủ R’s mà tôi yêu thích nhất đã đến dự đám cưới của tôi — Gerry Francis, Kevin Gallen và Rufus Brevett.

Vì vậy, tôi sẽ không thay đổi bất cứ điều gì trong nửa thế kỷ làm cổ động viên QPR. Tôi tin rằng bạn nên sát cánh cùng câu lạc bộ bóng đá của mình bất kể thăng trầm.

Bạn sẽ chứng kiến đội bóng thắng trận này, thua trận khác, nhưng những cổ động viên đích thực vẫn luôn trung thành cho dù tình hình có trở nên tồi tệ đến đâu.

Tôi vẫn nhớ cảm giác đau quặn và hoàn toàn suy sụp khi chúng tôi thua ngay trên sân nhà trước đội bóng tí hon ngoài hệ thống chuyên nghiệp Vauxhall Motors trong trận đá lại tại FA Cup cách đây 20 năm. Đó chắc chắn là đêm tồi tệ nhất cuộc đời tôi.

Nhưng phương châm của tôi là phải kiên định đến cùng. Rồi một ngày nào đó, bạn có thể nhận được phần thưởng khi đội bóng thân yêu ghi bàn quyết định ở phút cuối tại sân Wembley.

Tôi đã được trải qua khoảnh khắc ấy khi Bobby Zamora sút tung lưới ngay trước mắt tôi, qua đó giúp QPR giành quyền thăng hạng trong trận chung kết play-off Championship năm 2014.

Niềm hân hoan tột độ của tôi vào chính khoảnh khắc ấy không lời nào có thể diễn tả được!


*Bản quyền tất cả hình ảnh trong bài viết này thuộc về AP Photo*